Chiếc bẫy ngọt ngào của việc ở một mình

Mình đã làm việc cật lực để mong một ngày nào đó được bình thản sống.

Mình than phiền vì công việc chất chồng, nhưng lại thơ thẫn lang thang khi không có gì để làm. Cảm giác trống trải đó, quãng thời gian trống ấy, ẩn chứa sự cô đơn và nỗi buồn chán.

Thật chẳng dễ dàng gì để ngồi yên, hít thở và làm bạn với mớ cảm xúc này.

Mình nỗ lực quản lý thời gian cho thật hiệu quả, rồi khi có thời gian, lại vô thức lãng phí nó. Liệu như vậy có phải là sống một đời đáng sống? Mà… một cuộc đời đáng sống thực sự là gì?

Mình… đang lang thang trong chính dòng cảm xúc của mình.

Cách đây vài hôm, mình có một chuyến đi xa. Gọi là xa, nhưng thực ra chỉ cách nhà hơn 400 km. Đồng hành cùng chuyến đi là một chị đồng nghiệp, người mà mình xem như một “bạn tâm giao”.

Tụi mình chưa quen nhau lâu. Nhưng có những kết nối không cần thời gian dài, chỉ cần đủ chân thành để nhận ra.

Mình vốn quen với việc lang thang một mình. Có khi ở chung phòng với người lạ, đi xe với những anh chàng mà mình mới quen được 30 phút trước đó, hay một mình đi qua những thành phố lớn với một chút liều lĩnh.

Thú thật là…mình liều mạng. Suy nghĩ bằng lí trí nhưng sống bằng trực giác. Mình vẫn tin rằng bản chất con người là tốt đẹp, và mình cũng sẵn sàng sống theo những gì mình tin tưởng.

Nhưng đây là lần đầu tiên mình đi chơi với một đồng nghiệp.

Một phần háo hức.
Một phần… lo lắng.

Mình không ngại chia sẻ không gian với người khác. Nhưng lần này, mình lại ngại.

Sợ không hợp nhau.
Sợ mình làm điều gì đó không phù hợp.
Sợ làm người ta buồn.

Bởi vì sau chuyến đi, tụi mình vẫn sẽ tiếp tục làm việc cùng nhau.

Cảm giác đó… mong manh như một cành cây trước gió.

Broken Bow, Oklahoma, April 2026.

Nhưng có lẽ nỗi sợ lớn nhất không phải là người khác.

Mà là mình.

Sợ đặt niềm tin sai chỗ.
Sợ mở lòng… rồi lại phải khép lại.

Mình đủ mạnh mẽ để đồng hành cùng người khác khi họ gặp khó khăn, với tư cách là nhà trị liệu tâm lí tương lai. Nhưng lại sợ để ai đó bước vào cuộc sống riêng của mình.

Mình sợ cam kết—vì sợ chia ly.
Mình sợ yêu—vì sợ bị bỏ rơi.
Mình sợ chân thành—vì sợ bị cười nhạo.
Mình sợ bày tỏ—vì sợ đó chỉ là một phía.

Sau nhiều lần va vấp, mình chọn cách khép lại.

Tự nhủ rằng không cần nhiều bạn, chỉ cần vài người đủ chất lượng.
Rồi lại tự nhủ rằng không có ai cũng không sao.

Từng chút một, mình đẩy mọi người ra xa.

Ở một mình thì yên tĩnh.
Ở một mình thì an toàn.

Nhưng… đó cũng là một chiếc bẫy ngọt ngào.

Vì mình không thể tận hưởng trái ngọt của sự kết nối nếu cứ mãi chạy trốn.

Và nếu mình không dám mở lòng thêm lần nữa—và thêm lần nữa—thì mình sẽ mãi mắc kẹt trong cảm giác thiếu vắng.

Một sự thiếu vắng rất thật:
Thiếu tình yêu.
Thiếu sự gắn kết.

Những vết sẹo từ quá khứ vẫn còn đó.

Nỗi sợ bị bỏ rơi không biến mất. Nó chỉ… thay đổi cách tồn tại.

Nhưng bây giờ, mình không còn là mình của ngày xưa nữa.

Mình đang ở một phiên bản khác, sau tất cả những biến cố đó.

Và lần này, mình có thể quay về…
ngồi xuống…
và trò chuyện với đứa trẻ nhỏ trong mình

bằng sự dịu dàng mà nó luôn cần.


Van Pham

Hey, I’m Van—your good friend (or, at least, I’d like to think so).

https://www.heyitsvan.com
Next
Next

What to do when you don’t feel like doing anything