A Cloud at Magnolia Grove

Xin chào, lại là mình, Vân đây.

Bài blog này mình chẳng viết cho ai về bất kì chủ đề nào cả. Mình đã ngồi đây, dưới cái lạnh 10 độ được hơn một tiếng rồi. Cũng không tệ lắm vì tay mình còn đang hoạt động được và cơ thể mình còn chưa bị đông đá. Mình cần wifi để làm bài tập, và cả để soạn thảo chiếc blog này nữa. Sẽ chẳng có wifi trong kí túc xá hay nhưng nơi khác trong thiền viện đâu.

Mình đang ở Magnolia Grove Mindfulness Meditation Center, Missisipi. Đây là ngày thứ 3 trong chuỗi 7 ngày mình ở đây. Một chiều chủ nhật âm u, nhiều sương mù, nhưng cũng tạm ấm hơn thường lệ, bởi mình biết mọi thứ vẫn còn có thể tệ hơn vậy. Khoảng 7h tối nay thì dự báo thời tiết báo sẽ có mưa, thế thôi.

Ngồi cạnh mình đây là một bạn thiền sinh khác, không có gì để phải lo lắng, không có tiếng động nào khác ngoài tiếng ngón tay mình gõ lạch cạch lên chiếc bàn phím laptop. Má mình hơi lạnh, chóp mũi thì cũng hơi đóng băng tí tẹo. Nơi lạnh nhất trên cơ thể mình lúc này là 10 ngón tay của mình. Mình đã thiền rất nhiều trong mấy ngày qua. Sáng 30 phút, chiều thêm 30 phút nữa. Riêng hôm nay thì sẽ không có thiền tối mà chỉ là thời gian nghỉ ngơi. Mình chợt nhận ra đã nhiều tháng rồi mình chẳng nghỉ ngơi gì cả. Chạy đến dự án này, tới môn học nọ, khách hàng, gia đình, rồi cả bản thân nữa. Mọi thứ quay cuồng như một vòng xoáy vô tận. Mình phải đọc sách, phải làm bài, và dù muốn hay không thì cũng phải tích luỹ đủ kiến thức và kĩ năng để hoàn thành tốt những công việc được giao. Cuộc sống cứ vậy, mình quan tâm ít hơn tới bản thân và người thương, bị căng thẳng và tức giận thường xuyên hơn, và mối quan hệ giữa mình với ba mẹ cứ mãi xa cách ngàn dặm. Mình không thật sự sống cuộc đời mà mình muốn.

Đây là lần thứ 2 mình đặt chân đến thiền viện, gặp lại một vài khuôn mặt thân thương và rất nhiều khuôn mặt lạ lẫm. Ngay lúc này đây mình chẳng cần phải là ai cả, không cần phải trở thành bất kì ai. Thả trôi như mây trời. Mình chỉ đang là Vân, mà Vân là mây, vậy nên mình đang sống đúng với cái tên mà mình được đặt cho. Mình chẳng có lấy một chiêm nghiệm sâu sắc hay có chủ đề củ thể gì để chia sẻ đây, chỉ là mình, lặng lẽ, lặng lẽ…

Thế thôi. Thở và biết rằng mình đang thở.

Sống và ý thức được rằng mình thật sự đang sống.

English

Hello, it’s me again: Van.

This blog isn’t written for anyone or about any particular topic. I’ve been sitting out here in the 10-degree cold for over an hour now. Not too bad, honestly, my hands still work, and my body hasn’t frozen into an ice-sculpture version of me yet. I need Wi-Fi to do my homework, and also to draft this little blog. There’s basically no Wi-Fi in the dorms or anywhere else inside the meditation center.

I’m at Magnolia Grove Mindfulness Meditation Center in Mississippi. This is day 3 of my 7-day stay. It’s a gloomy Sunday afternoon, foggy everywhere, but a bit warmer than usual. Still, I know things could be worse. The weather says it’ll rain around 7 PM. That’s it. That’s the report.

Next to me is another practitioner, completely chill, not a worry in the world. No noises except the clacking of my laptop keys. My cheeks are a little cold, the tip of my nose is kinda frozen, and the coldest part of me right now is definitely my ten fingers. I’ve meditated a lot these past few days, 30 minutes in the morning, another 30 in the afternoon. Today there’s no evening meditation, just rest time.

And suddenly it hits me: I haven’t rested in months.

I’ve been running from one project to another, from one class to the next, then clients, family, and myself in the middle of all that chaos. Everything keeps spinning like some never-ending tornado. I have to read, I have to submit assignments, I have to build the skills and knowledge to do my work well whether I’m in the mood or not.

Life’s been like that, and slowly I started caring less about myself and the people I love. I’ve been stressed, angry more often, and somehow the distance between me and my parents keeps stretching farther and farther. I’m not really living the life I want.

This is my second time coming to the monastery, seeing a few familiar faces and many new ones. And right here, right now, I don’t have to be anyone. I don’t have to become anything. I’m just floating like a cloud. I’m simply Van, and Van means “cloud,” so I guess this is me living true to my name.

I don’t have any deep wisdom to offer. No profound theme to unpack. Just me… quiet, quiet…

That’s all.

Breathing, knowing that I’m breathing.

Living, knowing that I’m actually alive.

Van Pham

Hey, I’m Van—your good friend (or, at least, I’d like to think so).

https://www.heyitsvan.com
Previous
Previous

Becoming 23!

Next
Next

Lẽ nào mình lại lạc đường rồi?